Nỗi nhớ vô tận----
Ngắm hoa và khóc, lùi lại.Tình yêu luôn dễ dàng hàn gắn, còn tình yêu thì dễ mất đi.
Trong mộng, hoa trong gương lẩm bẩm, không nói một lời ngửi mùi hương, chỉ lo bị cảm lạnh rụng cánh, chỉ nhìn bức tường tương tư.
Đủ loại đau khổ, đủ loại gian khổ, xuân thu miên man thở dài, ngạo nghễ viết “Thơ tình yêu”!
Không có sự ngăn cách, con đường riêng biệt, sự chia cắt tàn nhẫn và trống rỗng, và bạn có thể nhìn thấu được suy nghĩ.
Suốt đời nhuộm bóng hoa, nở một nụ cười còn vương vấn---
Tôi chưa bao giờ thề thốt hay hứa hẹn gì, tôi chỉ nhìn năm tháng trôi qua bên dòng sông.
Bạn không nói nhiều và cũng không thể hiện bất kỳ cảm xúc nào. Chỉ khi bạn cười, tôi đã phát điên!
Ngày bóng hoa qua đời, tôi trân trọng lời thề đau lòng trong lòng và chỉ rửa sạch nó bằng sự thật.
Hình dáng cô đơn đã bị thế giới lãng quên.Bước qua con mương đang chảy, bộ quần áo nồng nàn của tôi bị phơi khô.
Ngay cả khi gặp rắc rối, họ cũng không thấy đâu; - cảnh cười kéo dài.
Vẫn còn thiếu...
Ngàn năm yêu thương đổi lấy cuộc gặp gỡ ở kiếp này.Nhưng tôi không muốn gặp em quá muộn.Yêu lặng lẽ và nhớ vô tận!
Số phận ác độc kiếp trước lại tái xuất hiện tại đây.Màn trình diễn tàn nhẫn của tôi, bạn lặng lẽ thở dài.
Tôi biết nỗi buồn trong mắt em, nỗi buồn vô tận đang trôi nổi xung quanh.Bạn biết đấy, cảm giác vừa buồn vừa biết ơn trong lòng tôi vừa bùi ngùi vừa xót xa!
Đau khổ không thể nhìn thấy, và tình yêu ở cuộc đời này không thể kết thúc.
Tôi không thể cho bạn một vòng tay dịu dàng, tôi không thể cho bạn quyền may mắn. Anh chỉ có thể ngồi đây và viết ra tình yêu trọn đời anh dành cho em!
Cảm động sâu sắc!!!Tôi sẽ tựa mình trong đêm dài vô tận, khóc trong lòng.
Họ cùng nhau trở thành dư ảnh, bị bỏ lại trong sa mạc cho đến nửa đêm.Tình yêu không có ích lợi gì, chỉ có những giọt nước mắt của sự tương tư.
------------------Niên, già
Tôi, một người đàn ông buồn bã mặc thường phục, không phải là người trở về mà là người qua đường.
Bạn, một người phụ nữ mặc đồ đen đầy nhiệt huyết, bạn không phải là Tô Diễn mà là Qingyun.
Tôi ngắm hoa nở chờ hoa rụng
nỗi cô đơn đau lòng
Tôi không tâng bốc bạn khi bạn đang nở hoa. Làm sao tôi có thể an ủi bạn khi bạn ngã?
Với bóng em trôi trên biển, nhớ lại những chiếc bánh ngọt về em
Chúng ta gặp nhau, chúng ta gặp nhau, chúng ta đi, nhiều khi chúng ta gặp nạn.
Không quá muộn?Đã sớm rồi à?Bạn đã tối tăm và phức tạp nhiều lần.
Lúc tôi thở dài, màn đêm mờ mịt, trăng mờ nên tôi không nhìn rõ mặt mình.Lông mày anh nhíu lại vì nỗi buồn kéo dài.
Trong thế giới phàm trần này, cuộc đời giống như một năm.Sự rực rỡ chưa bao giờ xuất hiện. Tôi có nên bước vào vực thẳm tối tăm và phớt lờ nó không?
Đó là thức ăn lửa của con người.
Tôi ước gì kiếp sau được làm cô ấy, chỉ để biết được những lời yêu thương của tôi ở kiếp này.
----Bài viết được lấy từ Internet