Cuộc sống trôi qua vội vã hàng chục năm. Chúng ta không biết mình sẽ sống trong cuộc sống như thế nào hay chúng ta sẽ nhìn thấy khung cảnh như thế nào. Tất cả những gì chúng tôi biết là tiến về phía trước từng bước một. Cho dù đó có phải là điều chúng ta tưởng tượng hay không, chúng ta vẫn sẽ bước tiếp mà không do dự. Có thể có những tiếc nuối nhưng đây là con đường tôi đã chọn. Tôi luôn nghĩ rằng mình sẽ tiếp tục như những gì mình tưởng tượng. Không ai ép buộc tôi cả, tôi chỉ chọn làm điều mình thích. Nhưng thời gian trôi qua, tôi không còn bướng bỉnh hay cố chấp như vậy nữa. Có lẽ tôi đang do dự và bối rối về những gì tôi muốn.
Khi lớn lên, tôi dần thay đổi, trở nên mịn màng và trần tục hơn, và tôi không còn thích vẻ ngoài của mình nữa. Một người bạn từng trêu tôi trong một cuộc trò chuyện: Hóa ra bạn không như thế này.Bạn sắc như móng mèo, không ai dám gây rối với bạn. Nghe vậy, tôi bật cười. Đúng vậy, trong nhiều năm qua, tôi đã sống một cuộc sống bình dị và tự do. Có vẻ như nhiều thứ có thể được lấy đi một cách dễ dàng mà không cần phải mất nhiều công sức để giật lấy chúng. Sau này, những ngày xa nhà, tôi nhớ những ngày ấy vô cùng. , Sang trọng. Cũng chính những ngày xa nhà tôi mới nhận ra mình ngu dốt đến nhường nào. Nhiều điều tưởng đơn giản nhưng tôi đã phải nỗ lực rất nhiều để có được chúng. Sau này tôi nhận ra rằng cuộc sống không hề dễ dàng. Tôi trả lời bạn tôi: Những góc cạnh đó đang dần được làm phẳng đi.Có lẽ với một chút tự ti, tôi đã dần dần biết được ở thế giới bên ngoài rằng người khác nói tôi quá khó chịu, dù có phản bác cũng chẳng ích gì. Dần dần tôi học được cách im lặng. Người hiểu bạn thì bạn không bao giờ cần phải nói quá nhiều. Những người thấy bạn không vui thì dù bạn có làm bao nhiêu việc đi chăng nữa thì điều đó luôn là sai. Trong cuộc sống như vậy, tôi dần thay đổi bản thân và dần thích nghi với cuộc sống.
Người bạn thân nhất của tôi đã từng nói thế này: Dù cuộc sống có tồi tệ đến đâu, tôi cũng sẽ không bao giờ thay đổi con người vốn có của mình.Nghe xong tôi chỉ cười trừ, nhưng cô ấy vẫn như lúc đầu, bướng bỉnh, thẳng thắn, không có chỗ cho cát bụi trong mắt, giản dị và thẳng thắn như vậy. Những điều mà trước đây tôi chưa bao giờ tin tưởng đã trở thành hiện thực với những người bạn thân nhất của tôi. Điều tôi không tin đã xảy ra với những người thân yêu của tôi. Vận mệnh của con người thực sự nằm trong tay họ đấy bạn ạ. Nếu bạn mạnh mẽ, bạn có thể thay đổi cuộc sống của mình, nếu không, bạn chỉ có thể được thay đổi bởi cuộc sống, và tôi là người đến sau, nhưng tôi không hối tiếc về điều đó, bởi vì cuộc sống của tôi đã suôn sẻ và có những bước lùi, nhưng ai dám nói rằng sẽ không có bước lùi trong cuộc sống. Tôi ghét khó khăn nhưng tôi không sợ chúng. Đây cũng là điều tôi nhận ra ở bản thân mình.Tôi tin rằng chỉ cần bạn muốn, cuối cùng bạn sẽ trở thành người bạn yêu thích.
Trong cuộc đời này, bạn sẽ bỏ lỡ rất nhiều điều và con người, nhưng đừng hối tiếc, bởi vì cho dù có thêm một cơ hội, bạn cũng có thể không nắm bắt được. Tôi luôn tin vào điều này.Chỉ có thăng trầm của cuộc đời là có thật, đúng sai là trọn vẹn, được và mất là trọn vẹn. Tôi không quan tâm nhiều đến cuộc sống của mình. Trải qua nhiều chuyện, tôi mới thực sự hiểu được cái được là may mắn, cái mất đi chính là số mệnh của mình.
Tôi dần dần không còn quan tâm nhiều nữa, vì tôi hiểu rằng đôi khi thất bại có thể khiến bạn nhìn nhận mọi việc rõ ràng hơn là đạt được. Tôi không còn cố tình duy trì một số điều không quan trọng nữa, tôi bắt đầu để thuận theo tự nhiên. Bạn bè bảo tôi già rồi, như bà già, coi nhẹ nhiều việc. Chỉ tôi biết rằng tôi đã từng rất bướng bỉnh và muốn những thứ đó rất nhiều nhưng tôi đã dần từ bỏ khi không thể có được chúng hết lần này đến lần khác. Không phải là tôi không muốn mà là tôi không thể có được. Vì trước đây tôi không thể có được nó, và bây giờ tôi không muốn nó nữa. Đây là niềm tự hào của riêng tôi. Tôi từ từ bỏ cuộc khi không đạt được và bỏ cuộc hoàn toàn khi bỏ cuộc. Tình yêu của tôi là một sự miêu tả rõ ràng. Khi tôi trân trọng thì anh ấy không quan trọng nhưng cuối cùng tất cả chỉ là vô ích. Tôi không bao giờ quan tâm đến việc mình đã trả bao nhiêu cho một mối quan hệ, vì tôi nghĩ điều đó thật nực cười. Tôi sẵn sàng làm điều đó ngay từ đầu, và nó đã kết thúc, vậy tại sao phải bận tâm về nó. Tôi đã nhìn thấy rất nhiều thứ theo cách này, kể cả của người khác, kể cả của chính tôi.
Tôi thường tự hỏi mình muốn gì nhưng kết quả lại trống rỗng. Có lẽ tôi đã trải nghiệm quá nhiều thứ và không có ý tưởng gì. Nhưng tôi luôn tin rằng có một số việc chỉ có thể tự mình trải nghiệm, có những việc chỉ có thể do chính bạn quyết định. Chúng tôi không biết có bao nhiêu người sẽ đi ngang qua thế giới của bạn và họ sẽ nhìn thấy bao nhiêu cảnh đẹp. Bạn biết đấy, nhưng bạn phải luôn tin rằng mình phải trở nên xuất sắc thì mới có thể có được một giai đoạn cao hơn. Có những thứ dù đẹp đẽ đến mấy cũng đã được định sẵn là phong cảnh. Hãy nhìn xem. Bạn sẽ đi đúng con đường. Cho dù thế giới của bạn có bao nhiêu người đi qua, hãy nhớ đừng thay đổi ý định ban đầu của bạn và hãy trở thành những gì bạn thích.