Tuyết đang rơi và bầu trời rất lạnh. Tim tôi bị xé nát bởi cơn gió lạnh và ném vào phương xa. Dưới ánh trăng trong trẻo, nỗi đau trở nên buồn bã.
Cùng suy nghĩ của em, anh bước đi chậm rãi trong im lặng của đêm trăng, tim em đập yếu ớt như sóng, thở hổn hển, đôi khi lại gầm lên, tạo thành sóng trong đêm tĩnh lặng.Từng bước chân nặng nề mang theo nỗi lo lắng chờ mong và nỗi oán hận hy vọng.
Khi ký ức quay về trong chốc lát, trái tim không cho phép mình tồn tại, ôm nỗi buồn vào lòng, uống rượu thở dài, vương vấn trong hương thơm của nỗi buồn.Nhịp tim dao động giống như những con mèo bay. Tôi chỉ biết dùng sự ngọt ngào che giấu niềm vui và nỗi đau để bù đắp sự trống trải trong lòng, rồi giải quyết hết nỗi buồn và sự huy hoàng, để giấc mơ mắc cạn trong xanh…
Đối mặt với sóng gió, tôi không muốn nói về nỗi buồn của mình, tôi chỉ muốn hoàn thành một kiểu thờ ơ dưới ánh trăng lặng im, và đừng để nỗi cô đơn này hành hạ trái tim mình.Bởi vì nhớ em thật mệt mỏi và đau đớn, anh thực sự muốn hình bóng của em mờ dần theo thời gian và trở thành một cảm giác xa vời.Tuy nhiên, tình yêu và nỗi khao khát đọng lại trong đáy lòng vẫn dày đặc khiến người ta không thể buông bỏ, giống như giấc mơ quyến rũ đã nằm yên giữa hai hàng lông mày.
Đứng trong gió lạnh đi săn, gạn lọc suy nghĩ của mình với bầu trời đêm hốc hác, hoang vắng và ngọt ngào, bao nhiêu đau khổ, bao nhiêu ưu sầu, tình ba kiếp, tiếng hát trầm trong đêm, là những gợn sóng của những giấc mơ.Mơ về em khiến trái tim anh ấm áp, nhớ em khiến đôi mắt anh đau nhức.Em hoài niệm đôi bàn tay yêu thương và bờ vai rắn chắc đã ôm anh vào lòng, vì em là bông súng say nở trên ngực anh.Ngủ đông trong vực sâu của mùa, để nỗi đau chảy qua cơ thể, anh nhớ em trong sâu thẳm nỗi đau.
Một cơn gió lạnh thổi qua, làm xao động những gợn sóng trong lòng, phá vỡ sự im lặng kéo dài.Em là nỗi đau đọng lại trong thung lũng trái tim anh, đau khổ trong buồn chờ đợi, đếm nỗi cô đơn trên thái dương trong chờ đợi.Hãy để em rơi giọt nước mắt mong chờ trên con đường chờ anh, chờ bước chân vội vã của anh xuyên qua nỗi cô đơn và xuyên qua sương mù dày đặc, lấp đầy trái tim trống rỗng bằng những tiếng thở dài, để nước mắt chảy ngàn dặm mang tên em.
Tất cả điều này chỉ là vì anh yêu em. Tôi chỉ biết để cho suy nghĩ của mình chạy lung tung, dệt nên những giấc mơ trong lòng cùng với nỗi buồn của mây trôi, nỗi đau của mưa sao và nỗi buồn của hoàng hôn.
----Bài viết được lấy từ Internet