Bước đi trên con đường vắng, tôi bắt đầu ghét đầu hè, bởi khi lớn lên, lúa hoang năm nào cũng dần phai nhạt trong lòng tôi.Ngày dài ôm lấy mây phương tây, đọng lại trên ngọn cây đầu hạ. Không khí nóng ẩm chạm vào má tôi báo hiệu mùa hè nóng bức sắp đến nên tôi càng ghét thuật ngữ mặt trời này hơn.
Nằm trong một không gian thoáng đãng ở quê, tôi dang tay ra để cho trùng trùng hạ thảo xâm chiếm cơ thể. Chim cút ngủ gật giữa không trung, chuồn chuồn bồng bềnh trong nước. Mí mắt tôi cũng bị kéo lên bởi bức màn mệt mỏi. Một cơn gió vô tình hất tung vạt váy trơn của tôi, đôi chân trong suốt của tôi như con sứa bồng bềnh giữa những bông hoa nhỏ bay trên bầu trời.Cơn gió xuân cuối cùng của nữ thần làm phẳng rêu trên mái tôn.Đậu Tiểu Gia Biyu ngượng ngùng nhéo tai mèo, cong đầu gối, mím môi cười. Bếp lò trống được xây trên bức tường phía Tây, mùi thơm của lúa hoang thoang thoảng trên chiếc váy mùa hè đồng hồ cát.
Trên đảo Vẹt, nước uốn lượn, lau sậy đung đưa, những mầm xanh rợp bóng trong gió đông. Ở trong đó giống như nhìn vào gương, giống như một khung tranh thoát ra khỏi cơ thể. Tôi chỉ thấy một hàng hoa lê trôi trên biển, thổi bùng lên ngọn lửa, khói cuộn lên, làm nghẹt thở lũ chuột ăn thịt, cũng làm say lòng tôi, một người cứng cổ.Nhìn kỹ, đáy nồi không có gì, chỉ có mùi thơm của cơm tung tóe khắp nơi, nụ cười mơ hồ tựa như giọt nước nhỏ giọt. Khi tôi tỉnh lại thì người đàn ông đó đã không còn ở hàng rào củi nữa, chỉ còn lại một bát đậu tằm và gạo nếp.Đi bộ ba bốn dặm, cây dâu và cây du nằm rải rác rất cân đối, nhà cửa trông giống nhau. Chàng trai nhà Tây đang dệt tằm và dệt rồng. Cô bé lừa đảo thích nhất ở đầu sông. Cô múc nước rồi nằm xuống để té nước vào chim cốc. Tán cây đen đung đưa đuôi trong làn nước lấp lánh.Bãi cát trống trải không có cầu, thuyền lan đang lái.
Đi thuyền chân ướt, những ngôi nhà như lật từng trang, đổi cảnh, chúng tôi đến một ngôi nhà.Có một chiếc cân gỗ lớn treo ở cửa và một chiếc ghế đẩu treo trên móc cân.Mọi người lần lượt ngồi trên ghế để cân người. Người cân hoa vừa nói những lời cát tường vừa cân hoa. Tôi chỉ nghe thấy ông già cân cân nói: “Bông hoa nặng tám mươi bảy, ông sẽ sống được chín mươi mốt”.Cô gái cân nói: “Một trăm lẻ năm cân.”Không đồng ý, không đồng ý, không đồng ý, vận mệnh số một học giả sẽ là của ngươi.Khi cân một đứa trẻ, ông nói: “Một chục bông hoa nặng hai mươi ba, lớn lên quan nhỏ sẽ thành người tốt”. Thẩm phán quận Qipin, xin đừng gây rắc rối, Tam Công và Cửu Tình cũng có thể leo lên. Nói xong mũi thuyền đã cập bến, tiếng núi nước chảy êm đềm vang lên. Ngoài cửa nhà có những quả trứng Phục sinh được bày bán và trẻ em treo một quả lên cổ.
Âm thanh của đàn piano du dương nên tôi nhanh chóng lần theo nguồn phát ra âm thanh và bước lên những viên gạch xanh để tìm kiếm.Bước vào vườn, bạn có thể nhìn thấy tấm gương sáng trên bậu cửa sổ và nhìn vào trong đình sâu ba thước. Mưa đêm Hiểu Tương không hiểu được nước mắt của con gái. Chiếc bút, mực, hồng và đen giống như Emei, và chiếc quạt đèn thường xuyên vẫy tay với tôi.Nó hoàn toàn có mùi thơm của gỗ đàn hương và bạn lầm tưởng rằng chính trải nghiệm đó khiến bạn trở nên hốc hác. Người hốc hác che mặt hốc hác, nhìn gió đi qua mảng đỏ rơi, mẫu đơn tàn lụi, mẫu đơn sợ hãi, cua sợ hãi, liễu buồn hoa đào đầy hận thù, phong cách khó hiểu hay hơn tiếng đàn.Tôi thương hại số phận của bạn và không dạy bạn rơi vào thế giới phàm trần và bị tàn phá.Thay vào đó, tôi dọn dẹp tâm trí và xây dựng ngôi mộ thơm của riêng mình để chôn cất những anh hùng đã ngã xuống. Linh hồn của bông hoa biến mất và rải rác trong vườn Liễu Nguyên. Ai có thể tiếc hương lụa đỏ?Tiếng nhạc Zheng im bặt và trà đánh thức tôi dậy. Đang định đi ra cửa chính, một cỗ mát lạnh lại ùa vào.Phía trên tấm bảng ghi: Bắt đầu mùa hè. Có giấc mơ dầm vàng trên sườn cỏ, ôm cổ khóc mà bếp đất vẫn trống rỗng.
Khi tôi tỉnh dậy sau giấc mơ, tôi đã nằm dưới mương. Không có bếp đất để trồng lúa hoang, không có vườn tược. Nhưng tôi bắt đầu thích sự khởi đầu của mùa hè. Nào chúng ta cùng nhau tìm một không gian thoáng đãng để hút hương vị mùa hè.
----Bài viết được lấy từ Internet