Ngay khi bước chân thời gian đặt chân lên thế giới mùa thu, cuộc sống trở nên tĩnh lặng, tươi đẹp và êm đềm.Mặt trời mọc và lặn chậm, mất đi vẻ sắc nét và rạng rỡ như ngọn lửa mùa hè. Khuôn mặt màu vàng nhạt của nó dịu dàng và lãnh đạm, giống như một lời cầu nguyện thầm lặng và trang trọng, trang trọng và thành kính.
Gió đung đưa cành và thì thầm với lá, và những gì trôi nổi trong lời thì thầm là những suy nghĩ xanh thẫm.Những thân cây nứt nẻ, bong tróc bởi bao thăng trầm của cuộc đời, lặng lẽ lắng nghe tiếng thở dài của họ về những năm tháng đã trôi qua.
Khi mặt trời lặn, ánh mắt trắng xóa của nó rơi xuống bức tường lốm đốm xám xịt theo thời gian, xuống hành lang giữa cửa nhà và cửa sân với những viên đá mịn giữa những viên gạch xanh.Bốn hoặc năm giờ là thời điểm trong ngày của mùa thu khi những suy nghĩ chân thực nhất quay trở lại; đó cũng là khoảng thời gian bình yên nhất ở mái nhà xưa.
Một số loài chim trở về tổ sớm và bay ngang qua bầu trời xanh phía trên sân trong sự yên bình của mặt trời. Họ biến mất vào khoảng không trong giây lát, chỉ để lại tiếng chim hót còn sót lại.
Những người hàng xóm cùng sân đi làm về lúc chạng vạng. Tiếng xe đạp, tiếng bước chân nhẹ nhàng và những lời chào hỏi lịch sự khiến sân trường trở nên ấm áp và tràn đầy sức sống.Xa xa, những tòa nhà cao tầng sừng sững trong ánh hoàng hôn, sang trọng và lộng lẫy, nhìn ra khoảng sân cũ.Cuộc sống trong ngôi nhà sân vườn kiểu xưa như thế này có lẽ đã đi vào ký ức của mọi người.
Hoàng hôn càng lúc càng tối, đèn trong căn bếp nhỏ giữa sân không lúc nào được bật lên. Sương cơm trắng và bồ hóng trên kính làm mờ ánh sáng màu cam thành một màu mơ hồ, như một giấc mơ, như một sợi chỉ, như một ý nghĩ mờ nhạt.Trong bếp có một vệt khói, vài làn dầu thơm bay theo gió thu.
Thời gian không dấu vết, mùa thu giống như một người đàn ông bước vào tuổi bốn mươi không bối rối, trầm lặng và tao nhã, thờ ơ và sâu rộng, suy ngẫm về ý nghĩa cuộc sống và giải mã mật mã cuộc sống.Nó khiến người ta cảm thấy có điều gì đó trong lòng, khiến người ta chợt nhận ra điều đó.Đồng thời còn có cảm giác “Muốn tranh luận cũng quên lời”.
Mùa thu, ngôi nhà cũ đã trải qua hoa xuân nở rộ và mùa hè sôi động, càng giống một ông già chậm rãi đi trong vực sâu thời gian, nghe mệnh không vượt ra ngoài quy luật.Quen với gió xuân trăng thu, vui vẻ gặp nhau bên nồi rượu, tất cả quá khứ chỉ là tiếng cười trò chuyện.
Cảm giác dai dẳng khó tả bấy lâu nay đọng lại trong ánh chạng vạng sâu thẳm trong tâm hồn dần dần chuyển từ mơ hồ sang tươi sáng trong sâu thẳm ký ức.
Đó là một kiểu bốc đồng tìm chỗ đứng trong cuộc đời giữa bộn bề cuộc sống mà không kịp lo lắng về thời thế và lo lắng về được và mất.Hóa ra thứ tôi đang tìm kiếm lại chính là nơi cuộc đời tôi bắt đầu, một ngôi nhà trong khoảng sân có tuổi đời hàng thế kỷ nơi tôi sinh ra.Sau lễ rửa tội của sự hối hả và nhộn nhịp của thế giới, đột nhiên một ngày nào đó định mệnh quay trở lại nơi đây, đó là sự sắp đặt luân hồi.
Chẳng bao lâu nữa, nơi này sẽ trở thành một vùng đất bằng phẳng và ảo ảnh sẽ hiện lên giữa tiếng gầm rú của máy móc.Tuy nhiên, khi tôi du hành khắp thế giới với những tòa nhà cao tầng và rừng cây hai bên, sự yên bình của quê hương xưa sẽ luôn đọng lại trong trái tim tôi. Khoảnh khắc bình yên này sẽ luôn trở thành cảm giác hạnh phúc sâu thẳm trong ký ức tôi.
Tôi vẫn luôn theo đuổi hạnh phúc nhưng tôi không biết rằng hạnh phúc đang ở quanh tôi, lặng lẽ chờ đợi sự khởi đầu của cuộc đời.Hạnh phúc nằm trong sự tĩnh lặng tựa mùa thu và trong sự tĩnh lặng giản dị của mái nhà xưa.Để có được hạnh phúc, chúng ta phải trải qua quá trình tái sinh để khám phá. Có khi phải mất cả đời, thậm chí phải đến cuối đời ta mới tiếc nuối: Có một loại hạnh phúc gọi là bình yên.