Chúng tôi gặp nhau tại trường Cao đẳng Nông nghiệp Bảo Định vào mùa hè năm đó cách đây 25 năm.Thời gian trôi nhanh quá các bạn ơi, lâu rồi không gặp, các bạn vẫn khỏe chứ?
Tôi luôn nhớ ngôi trường nơi tôi đã sống suốt bốn năm, nhớ những người bạn cùng lớp ngày đêm bên cạnh, nhớ những năm tháng xanh tươi khi tôi viết những dòng chữ mới và bày tỏ nỗi buồn.Mơ hồ, tôi đang đi trên con đường nhựa và tranh luận về Nietzsche, và tôi đang cầm nến nói chuyện với ai trong lớp?Đã bao nhiêu lần bạn viết những câu trong sách giáo khoa mà chính bạn cũng không hiểu? Đã bao nhiêu đêm bạn ngủ quên với những suy nghĩ trong đầu?Không biết nàng viết nhiều thơ tình như vậy cho ai?Tại sao anh lại khóc thầm khi rời khỏi trường...
Tuổi trẻ của chúng ta, chúng ta hiểu, quan tâm, truyền cảm hứng và thu hoạch trong suốt bốn năm đông hạ… Dưới ánh trăng, mưa phùn, sương sớm và tuyết, chúng ta nói, cười, chơi đùa và khao khát… Chúng ta tùy ý bôi nhọ tình cảm lãng mạn và dệt nên bao giấc mơ đẹp.
Giờ đây, chàng trai trẻ đã có sự nghiệp thành công và cuộc trò chuyện đầy quyết tâm; cô gái trẻ đã từ bỏ sự nhút nhát và đầy quyến rũ trong cách cư xử.25 năm mọc tóc, 25 năm nhăn nheo, 25 năm mưa gió gột rửa chúng ta, 25 năm cát bụi rèn luyện chúng ta. Đã quá lâu kể từ khi chúng ta xa nhau.Tôi chỉ muốn nói rằng, các bạn cùng lớp, tôi nhớ các bạn rất nhiều.Mọi người ổn chứ?Tìm một thời điểm, chúng ta hãy cùng nhau!
---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!