Hôm đó về đến nhà, tôi thấy mẹ ngồi trước máy khâu, tay cầm thước tre, may quần áo cho bố.Ngày nay ai vẫn còn may quần áo ở nhà?Nếu bạn không có quần áo, hãy đến trung tâm mua sắm để mua.Bao năm qua, tôi hiếm khi thấy mẹ ngồi trước máy khâu khâu quần áo.Chiếc máy khâu đã được đặt ở góc ban công từ lâu, chiếc thước tre dùng để đo quần áo đã biến mất từ lâu.
Tôi ngồi cạnh mẹ, nhìn chiếc thước tre trong tay mẹ, cười nói: Khi con còn nhỏ, mẹ có thể dùng thước tre này đánh con.
Ai bảo bạn nghịch ngợm khi bạn còn nhỏ?Tôi bật cười và mẹ tôi cũng vậy.
Khi tôi còn nhỏ, tôi sống ở vùng nông thôn Quan Trung. Lúc đó, gia đình chúng tôi là gia đình địa chủ. Bố tôi dạy học ở tỉnh lỵ. Gia đình chỉ có ông bà nội và anh chị em tôi. Mẹ tôi một mình gánh vác gánh nặng gia đình.Trong thời đại đấu tranh giai cấp đó, những gia đình như gia đình chúng tôi chỉ có thể sống trong im lặng, không bao giờ dám gây chuyện.Mẹ tôi không có trình độ học vấn cao nhưng lại rất nghiêm khắc với chúng tôi.Khi ăn, trước tiên bạn phải phục vụ bữa ăn cho người lớn bằng cả hai tay. Khi có khách đến nhà phải đặt câu hỏi, không được lãng phí đồ ăn, v.v.Nhưng khi còn nhỏ, tôi rất nghịch ngợm và thường xuyên gặp rắc rối, điều đó không tránh khỏi bị mẹ mắng.Mẹ tôi luôn thích đánh vào lòng bàn tay tôi bằng thước tre để đo quần áo. Mặc dù lúc đó cơn đau thấu tim gan sau khi bị đánh khiến tôi phải kêu lên nhưng vết sẹo luôn lành lại và tôi quên mất cơn đau.
Lúc đó tôi thường xuyên gặp rắc rối.Chẳng hạn, nếu xảy ra xô xát, bố mẹ đối phương sẽ đưa con đến nhà để yêu cầu giải thích. Sau khi đối phương rời đi, mẹ sẽ yêu cầu tôi đưa tay ra tát hắn vài cái.Một ví dụ khác, nếu trốn học, bạn không thể tránh khỏi việc bị đánh.Mỗi lần mẹ đánh tôi, tôi đều nhìn mẹ với ánh mắt căm hận, đầy hận thù, nghĩ rằng khi lớn lên tôi sẽ không bao giờ nhận ra người mẹ này nữa.
Mẹ tôi đánh tôi nặng nhất khi bà buộc tội tôi ăn trộm.Lúc đó tôi rất tham ăn và thích đồ ăn ngọt, thơm và nhiều dầu mỡ.Ví dụ như kẹo và đồ ăn nhẹ do bà tôi giấu, bánh bao trắng được hấp đặc biệt cho ông bà tôi, v.v. Chỉ cần nhìn thấy số lượng lớn, tôi tưởng mình sẽ ăn một ít mà không ai để ý, nhưng tôi thường xuyên bị mẹ phát hiện, chắc chắn tôi đã học được bài học về thước tre.Nếu một người bán dưa và trái cây đến làng, tôi và bạn bè sẽ đi ăn trộm chúng.Có lần tôi trộm một quả dưa hấu và mang về nhà. Tưởng mẹ sẽ vui nhưng mẹ lại làm mặt ủ rũ và yêu cầu tôi gửi dưa hấu nhanh về.Tôi thấy xấu hổ nên mẹ tôi giơ thước tre lên nói: “Bây giờ con xấu hổ nhưng lớn lên con sẽ không xấu hổ nữa”.Sau khi tôi gửi lại quả dưa hấu bị đánh cắp, mẹ tôi đã đến mua quả dưa hấu đó. Đó là quả dưa hấu duy nhất mẹ tôi mua bằng tiền vào mùa hè năm đó.
Trong tất cả những trận đòn tôi từng nhận, trận để lại ấn tượng khó quên cho tôi là trận tôi bị đánh oan.
Lần đó, ba đồng tiền mẹ tôi ép dưới chiếc chiếu tre trên chiếc giường đất đã biến mất. Sau khi hỏi thăm các anh chị, mẹ tôi ném ánh mắt nghi ngờ về phía tôi và nói rằng chỉ cần tôi thừa nhận đã lấy và giao ra thì tôi sẽ không bị đánh.Tôi tìm mọi cách biện hộ nhưng mẹ tôi không tin mà thực sự tôi cũng không chịu.Lúc đó tôi biết trộm đồ ăn thì được, nhưng trộm tiền là phạm pháp nên dù có dũng cảm đến đâu tôi cũng không dám trộm tiền.Nhưng mẹ tôi chắc chắn rằng tôi đã ăn trộm và nhất quyết bắt tôi phải thừa nhận.Vào thời điểm đó, một xu có thể mua được 8 chiếc kẹo, và ba nhân dân tệ có thể mua được rất nhiều thứ.Khi mẹ tôi thấy tôi không chịu thừa nhận, bà bắt đầu đánh tôi.Không chịu nổi sự đánh đập của mẹ, tôi thừa nhận mình đã lấy tiền và mẹ hỏi tôi cất tiền ở đâu.Đầu tiên tôi bảo để nó ở góc ngoài nhà, sau đó tôi bảo giấu nó dưới tủ bóng bàn ở trường. Mẹ tôi nhìn thấy tôi thì nói chuyện này chuyện nọ, rồi cây thước tre bà quất vào tôi như những giọt mưa.Tôi sợ hãi và bất lực đến mức có khóc cũng vô ích nên chỉ biết cúi xuống để mẹ đánh.Ngay khi mẹ tôi không chịu bỏ cuộc, bà tôi thở hổn hển chạy tới và nói rằng bà đã tìm được tiền.Thì ra trong lúc mẹ tra hỏi tôi, bà nội đã lục soát phòng mẹ và cuối cùng tìm thấy số tiền ở góc tủ.Khi tôi nghe bà nói rằng số tiền đã được tìm thấy, tôi không còn bị oan ức nữa. Tôi không thể kiềm chế được nữa vì sự bất bình của mình và bật khóc.Tôi không ngờ lúc này mẹ đã ném chiếc thước tre đi và ôm tôi vào lòng. Một lúc lâu sau, cô mới nói: “Mẹ không lo lắng về tiền bạc, nhưng mẹ sợ con thực sự học kém, mẹ đã trách lầm con rồi.”
Từ đó trở đi, mẹ tôi hiếm khi đánh đòn tôi. Thỉnh thoảng cô ấy chỉ khiển trách tôi nặng nề nếu tôi mắc lỗi.Tôi lớn lên trong sự dạy dỗ, đánh đập, la mắng của mẹ nhưng chính sự giáo dục dường như vô nhân đạo của mẹ đã khiến tâm hồn non nớt của tôi biết đâu là đúng đâu là sai, cái đẹp và cái xấu, cái gì nên làm và cái gì không nên làm. Nó cũng tiêu trừ mọi tư tưởng tà ác mà tôi có thể đã có vào lúc đó.Bây giờ nhìn lại, nếu không có sự dạy dỗ của mẹ, có lẽ tôi đã tiếp tục trượt xuống vực sâu vì tuổi thơ nghịch ngợm của mình. Có lẽ, tôi sẽ không có được cái gọi là thành tựu ngày hôm nay.
Mẹ ơi, mẹ có thấy khó chịu khi đánh con không?
Làm sao bạn có thể không cảm thấy tồi tệ? Chỉ là hồi nhỏ ngươi quá nghịch ngợm, suốt ngày làm phiền mà thôi. Nếu ta không đánh ngươi mắng ngươi, khi ngươi lớn lên, không ai có thể quản ngươi, ngươi coi như xong.Khi mẹ trả lời câu hỏi của tôi, mẹ không nhìn tôi, mẹ vẫn rất bình tĩnh.
Tôi là người thất học và sẽ không giáo dục bạn bằng lời nói. Tôi chỉ muốn sử dụng thước kẻ này để giúp bạn tạo nên sự khác biệt.
Tôi đưa cho mẹ tách trà nóng và mỉm cười với mẹ.Bề ngoài tuy bình tĩnh nhưng trong lòng tôi vô cùng bàng hoàng trước lời nói của mẹ.
Trên đời không có người mẹ nào mà không yêu thương con mình. Tình mẫu tử cao đẹp hơn mọi tình yêu trên đời.Dù mẹ có khắt khe với tôi thế nào khi tôi còn nhỏ thì điều đọng lại trong ký ức của tôi vẫn luôn là sự quan tâm, ân cần của mẹ.Tôi thật may mắn khi có được người mẹ nghiêm khắc và tâm lý như vậy. Cô ấy đã dạy tôi con đường đúng đắn trên đời và cho tôi sự trau dồi đạo đức tối thiểu để đứng vững trong xã hội.Thực ra, trong số những cảm xúc của con người, quan trọng nhất không phải là oán giận mà là lòng biết ơn sâu sắc đối với tình yêu.
Tôi nhớ chiếc thước tre của mẹ. Nó là thước đo cuộc đời tôi và là thước đo để tôi hướng tới xã hội.
---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!