Cơn gió lạnh tháng ba làm xù mái tóc giữa mùa đông của tôi dù nó rất ngắn.Tôi nhớ rằng tôi rất gắn bó với loại cảm lạnh này. Tôi sinh ra vào giữa mùa đông và tôi thích cảm giác lạnh lẽo này.Bạn bao nhiêu tuổi khi xách cặp rời trường?Phải mất hơn nửa giờ để đi phà đến Thanh Đảo. Gió rất mạnh. Đứng trên boong tàu tôi chỉ muốn dừng lại và nghĩ về con đường mình đã đi và con đường mình còn phải đi…
Năm đó là mùa xuân đầu tiên tôi gặp cô ấy. Những bông hoa vẫn chưa nở rộ và có mùi thơm nồng nàn, không giống như bây giờ.Mùa xuân trôi qua trong chớp mắt, để lại bao kỷ niệm khó phai.Đây là cô gái đầu tiên anh thích.Tất nhiên, điều tôi có thể nhớ là anh ấy đã ép cô ấy có nụ hôn đầu tiên, không chỉ của cô ấy mà còn của anh ấy.Mùa xuân này thật quyến rũ nhưng cũng phải trôi qua.Mùa xuân năm sau, anh quyết định đi thật xa và đến một nơi mà anh tưởng là rất xa và là nơi anh chưa từng đến.
Mùa xuân ở đây khác với bất kỳ mùa xuân nào tôi từng biết trước đây. Không có nụ nảy mầm và không có tuyết tan.Chỉ có vùng đất trắng rộng lớn và dấu vết vô tận.Từng cơn gió giật mạnh khiến anh không thể đứng thẳng, như bị trục xuất vô hình.Tôi nghe thấy một tiếng rên dài: Anh không thuộc về nơi này, tốt nhất anh nên rời đi... rời đi...
Bạn đã rẽ qua bao nhiêu ngã tư để tìm kiếm điều gì đó?Giữa mùa đông không chỉ buông thả trong cuộc đời mù sương. Ông sẽ nói: Mọi người nên sống với niềm đam mê, không phải sự phấn khích mọi lúc mà là sự kiên trì với niềm tin của mình. Cuộc hành trình có thể gập ghềnh và cái kết có thể khó nắm bắt, nhưng bạn nên có đam mê...
Một số người nói rằng đi du lịch chỉ là rời khỏi một nơi mà bạn chán sống và di chuyển đến một nơi mà những người khác cũng chán sống. Nếu bạn phàn nàn về những điều khó chịu mà bạn gặp phải trên đường đi thì điều đó sẽ phá hủy mục đích chuyến đi của bạn.Du lịch giữa mùa đông là tìm kiếm những ý tưởng mới từ những nơi mà mọi người đã chán sống. Có lẽ, anh cũng cần một người có thể cùng anh đi qua nhiều nơi mà người khác đã chán sống.Anh sẵn sàng hy sinh tất cả vì cô, dù thế giới này có nhỏ bé cũng chỉ có em và anh.Tuy nhiên, bạn phải có đủ của cải để thực hiện lời hứa này, và bạn phải dùng đôi tay của mình để nâng một bầu trời đủ rộng để chứa được nhau.
Lại một mùa xuân nữa, mùa xuân này chúng ta không thấy được sự náo nhiệt của mùa xuân mà có biển hùng vĩ, có núi non chân chất, có những ngôi nhà nhỏ ấm áp, có người đến chào đón.Anh cảm thấy ấm áp, như thể có thể dừng lại ở đây, nghỉ ngơi một chút hoặc đi một chuyến hành trình dài.Tuy nhiên, trong lòng tôi vẫn có chút lo lắng và hồi ức.Kỳ thật hắn rất muốn ở chỗ này nghỉ ngơi, nhưng hắn vẫn nhớ rõ, đối mặt với những điều chưa biết, hắn phải có nhiệt huyết...
Anh ấy đã làm việc rất chăm chỉ, rất rõ ràng.Điều này làm anh nhớ đến một người khác, Lan.Lan là một người bình thường đến đáng ngạc nhiên, đối mặt với cuộc sống và tình cảm một cách thờ ơ.Tôi chưa bao giờ nghe nói cô ấy thích ai, tôi chỉ muốn đoán thôi. Cho dù cô ấy có nói đã đính hôn thì tôi cũng không quá ngạc nhiên.Đây là Lân.
Cái se lạnh của tháng Ba gợi lên biết bao điều để nhớ.Ít nhất, bây giờ chúng ta đang tiến gần hơn đến tương lai nhưng cũng ngày càng xa hơn.Con đường vẫn phải đi từng bước một. Chúng ta có thể nhận được gì khi đoán mò quá nhiều? Đó là thành công hay áp lực gắn liền với thành công?Nói về những chuyện này không phải là ý hay đâu, mọi chuyện sẽ ổn thôi...