Khi còn nhỏ:
Vô tình tôi luôn nghĩ đến ngày còn nhỏ, tôi xuất thân từ một vùng quê.Gia đình tôi thuộc hộ nghèo, mẹ tôi bị tật hai chân từ nhỏ. Cô ấy cần sự giúp đỡ từ người khác cho mọi thứ cô ấy cần để di chuyển.Đây cũng là nơi tôi luôn có lòng tự trọng thấp từ khi còn nhỏ và tâm lý này đã luôn theo tôi.Hôm nay, tôi đã hoàn toàn kiểm chứng được kết quả của tâm lý này.
Tôi mơ hồ nhớ ra ngôi nhà làm bằng bùn nhưng lại không nhớ được kết cấu bên trong. Tôi vẫn nhớ mình không biết mình học lớp mấy ở trường tiểu học. Tôi về nhà xin bố 20 xu. Cha tôi cho tôi 10 xu nhưng tôi chỉ muốn 20 xu. Thời gian luôn trôi qua rất nhanh và ngôi nhà gần như gặp nguy hiểm.Mình có việc phải xây nhà mới nên phải tìm chỗ nhà mình tựa vào lề đường để xây nhà.Hồi đó xây nhà mất một thời gian, nhưng nhà cũ không còn người ở nên phải nhờ người thân tìm kho nhàn rỗi để ở tạm.Tôi còn nhớ khi trời mưa, bốn người chen chúc vào một chiếc giường, hạt mưa thỉnh thoảng rơi xuống giường. Mẹ ôm tôi, bố ôm em gái, tôi chỉ biết cuộn tròn ở nơi không có mưa.Tôi không nhớ mình đã chuyển đến ngôi nhà mới như thế nào.
Tôi vẫn nhớ con đường trước cửa nhà, hai bên là cây dương mọc. Vào mùa hè, ve sầu kêu liên tục.Tôi và người bạn nhỏ của tôi thích bay trên đường bằng xe đạp.Đó không phải là đường trải nhựa, bụi bay mù mịt khi có ô tô chạy ngang qua.Nhưng khoảng thời gian đó chính là khoảng thời gian quý giá nhất mà chúng ta còn ngây thơ, hạnh phúc và vô tư nhất, và dù có thế nào đi nữa thì chúng ta sẽ không bao giờ có lại được nữa...