Lại là một tối thứ Bảy nữa, tất cả bạn cùng phòng ở Tây An đều về nhà.Tôi nằm một mình trong căn phòng tập thể trống trải, gió nhẹ nhàng gõ vào rèm cửa sổ, nỗi nhớ nhà cứ dâng trào như hạt mầm ướt đẫm.Đó là ai?Ngân nga bài hát nhớ nhà trong đêm trăng, giai điệu buồn ấy vô tình gõ cửa trái tim tôi, đưa trái tim tôi về với quê hương.
Tôi từng nghĩ thật nhẹ nhõm khi rời xa nơi trú ẩn của bố mẹ và đến với thành phố xa lạ này. Tôi tưởng mình đã thích nghi được với mọi thứ ở đây.Ngày tháng trôi qua, những phong tục, tập quán quê hương tôi dần mai một.Nhưng trong đêm yên tĩnh này, tôi ngửi thấy mùi thơm đọng lại trong lòng, tôi nhận ra mình là một con diều đang bay. Dù tôi ở đâu, luôn có một sợi dây nối chặt trái tim tôi với quê hương.
Quê hương tôi, Bảo Định, có lịch sử lâu đời, di sản văn hóa sâu sắc và những phong tục dân gian giản dị.Trước khi rời quê hương, dù đã sống ở thành phố cổ kính này 18 năm nhưng tôi vẫn thờ ơ với mọi thứ xung quanh và chưa bao giờ trải nghiệm nó một cách cẩn thận. Sau khi ra đi, tôi phát hiện ra rằng di sản của quê hương đã thấm sâu vào tâm hồn tôi và đã hình thành một cách tinh tế tính cách, thái độ của tôi đối với cuộc sống.Trong hơn một năm kể từ khi tôi đến Tây An học tập, Tây An đã chào đón tôi bằng vẻ đẹp hùng vĩ, trù phú và cổ kính. Đến thăm chùa Đại Ngỗng, chùa Ngỗng Nhỏ, Tháp Chuông, Tháp Trống nổi tiếng, tôi có cảm giác như đang ở Tháp Chuông và ao sen cổ kính của quê hương, cùng mục đích nhưng khác giai điệu.Tôi đã tận dụng kỳ nghỉ đông và hè để đến thăm Vũ Hán, Thành Đô và các thành phố khác nơi các bạn cùng lớp cấp ba của tôi đang học đại học và được trải nghiệm nhiều cảnh đẹp. Tuy nhiên, núi sông, đình lầu ở quê hương tôi vẫn là khung cảnh đẹp nhất mà tôi từng thấy.Có những dấu chân của cuộc đời tôi, có những người thân, bạn bè thân yêu, có những giọt mồ hôi phấn đấu của tôi, có những kỷ niệm đẹp đẽ vô tận… Đến lúc đó tôi mới nhận ra rằng mọi thứ ở quê hương đều tràn ngập trái tim tôi. Cảnh vật dù có đẹp đến mấy cũng chỉ là niềm vui lần đầu nhìn thấy mà không thể nào đi vào lòng được.Cho dù tôi ở thành phố nào, sẽ luôn có một thứ gì đó, một món đồ nào đó, một bài hát nào đó, hay giọng nói địa phương thân thiện mà tôi thỉnh thoảng nghe thấy trên đường phố, sẽ khiến tôi cảm thấy khó chịu và thậm chí rơi nước mắt.
Cuộc sống bao gồm gia đình, tình yêu, tình bạn và một loại cảm xúc khác là nỗi nhớ. Cảm xúc liên tục này luôn tạo thêm cảm giác buồn bã, u sầu cho lòng người, đồng thời làm tăng thêm cảm giác cảnh giác và khao khát.Nỗi nhớ nhà phức tạp còn chứa đựng sự gắn bó của chúng ta với khoảng thời gian đã mất trong cuộc đời. Trong ký ức, chúng ta cũng có thể sống lại lòng nhân hậu của cha, bao dung của mẹ, những điều đó luôn truyền cảm hứng cho chúng ta dám chịu đựng gian khổ, mạnh mẽ và tiến lên nơi đất khách quê người.Rời khỏi vòng tay bố mẹ, tôi như chú đại bàng non một mình bay vút lên bầu trời xanh. Trước sự rửa tội của thăng trầm, tôi vỗ đôi cánh non nớt của mình và viết tuổi trẻ của mình lên bầu trời.Học kỳ tới tôi sẽ sang Đài Loan du học, tương lai có thể sẽ đi du học, nhưng tôi tin rằng dù đi đâu tôi cũng sẽ không rụt rè, vì tôi biết quê hương xa xôi đang lặng lẽ dõi theo tôi, bố mẹ ở nhà đang âm thầm ủng hộ tôi.Một ngày nào đó tôi sẽ trở về quê hương với niềm vui mùa màng tràn trề và trở thành niềm tự hào của bà.
---- Bài viết được lấy từ Internet, trên trang văn bản còn có nhiều bài viết đẹp hơn!