Khi mùa xuân đi qua và mùa thu đến, hoa tàn rồi lại nở.Mùa hè nghe tiếng mùa đông và tuyết trắng.Gió nào mang theo suốt năm, gió thổi trên má tâm trạng gì?Tại sao hoa nở, một chút xanh giữa bụi cây?
Trong thế giới không có quyền, không có trắng và đen này, có quá nhiều sự bất lực mà bạn chỉ có thể tự mình trải nghiệm. Người nào khuôn mặt đã bị bàn tay thời gian chạm vào, người nào đầu đã trắng bệch, người nào đã bị nó vô tình lấy đi một cách lặng lẽ.Nếu nhìn lại và mỉm cười kiếp trước định mệnh nắm tay nhau ở kiếp này thì sợi chỉ đỏ đứt phải chăng là duyên phận kiếp đó khó tìm?
Sự sống và cái chết là sự sống được Thiên Chúa ban cho chúng ta. Phần lớn sự bất hạnh của con người là do thiếu niềm tin.Mọi thứ đều đã được định sẵn vậy tại sao phải tranh đấu vì nó.Ý thức cạnh tranh của con người càng mạnh mẽ thì hạnh phúc càng có xu hướng cạn kiệt nhanh hơn.
Ông trời luôn bất công. Không ai sinh ra đều có vạch xuất phát như nhau.Có bao nhiêu người sinh ra với một số khiếm khuyết về thể chất hoặc sinh lý, và họ nên kể nỗi đau của mình với ai?Số phận cũng thật bất công. Có bao nhiêu người khỏe mạnh trở nên bất tỉnh do tai nạn kiểu này hay kiểu khác vào ngày mốt.Làm thế nào để đối phó với nỗi buồn của họ.
Tôi không phải là thần thánh nhưng tôi có một trái tim nhân hậu.Tôi chưa bao giờ nghĩ mình tốt bụng.Tôi chỉ biết rằng mọi người đều có cuộc sống và cuộc sống phải bình đẳng.
Đức Phật dạy rằng mọi việc đều do nhân quả mà ra. Có người không rõ nhân quả, sinh tử ở trong dao động. Một số người luôn đi theo con đường của Bồ Tát và những lo lắng của họ hoàn toàn được giải thoát.Có người cho rằng Phật là niềm an ủi tâm lý, có người lại cho rằng đó là mê tín.Một số người không biết rằng khi bạn trải qua sự sỉ nhục và tra tấn còn tệ hơn cả cái chết, loại đức tin này sẽ cứu mạng bạn như cỏ dại và cho bạn một cuộc sống vẫn còn vương vấn.
Mọi thứ đều là số phận, đằng sau mỗi vĩ nhân đều là những cay đắng của những thăng trầm của cuộc đời.Cái giá của sự thành công không hề dễ dàng. Có bao nhiêu người nổi tiếng hiện nay đã mang giày cho người khác.Tất nhiên, tôi không phải là người nổi tiếng và cũng chưa bao giờ có ý định trở thành người nổi tiếng.Nhưng những trải nghiệm của họ thường có thể mang lại hy vọng cho tôi, một người mong manh.Một cuộc sống đầy cảm hứng sẽ xuất hiện trước công chúng. Có quá nhiều người không được thế giới chấp nhận, không thể phủ nhận là thế hệ huyền thoại.Họ dũng cảm, tư duy không bị ràng buộc bởi truyền thống và dám bứt phá.
Mục đích Chúa gửi chúng ta xuống thế giới loài người là để bắt chúng ta trả lại tội lỗi kiếp trước bằng kinh nghiệm, nên con người khi sinh ra đã phải chịu số phận đau khổ.Tôi còn nhớ một bài thơ của một người bạn thi sĩ không niệm Phật đã để lại ấn tượng sâu sắc trong tôi. Có hai câu như thế này: Phật xưa nay bất công, người tốt nhất định phải tu khổ hạnh.Tôi không thể không mỉm cười.
Họ đều đang nếm trải nỗi thống khổ của kẻ mạnh, và họ đang liếm vết thương của kẻ mạnh.Họ sẽ không kể hết nỗi đau trong lòng, bởi vì họ yêu nỗi đau này, và họ biết rằng đó sẽ là vốn liếng để họ trở thành rồng giữa loài người.
Người phàm lăn bụi than phiền chia ly, lá thu ở hồi tràng chuyển sang màu vàng.Sương giá năm tháng làm tôi vui một mình, gió tuyết nhảy múa trên trời.
Nếu bạn có bài viết và tác phẩm hay, bạn có thể đăng ký và xuất bản chúng trên đài văn bản. Bạn cũng có thể tải xuống ứng dụng Android của trạm văn bản để xuất bản các tác phẩm của mình!